Trí ơi,
Không có thuốc đặc trị nào cho bệnh này đâu. Mấu chốt là mình phải tìm ra được động lực thôi. Nếu động lực đủ mạnh thì tự bản thân mỗi người sẽ tìm ra được phương pháp thích hợp cho mình. Không có phương pháp nào là đúng cho mọi backgrounds, mọi cá tính, mọi nhu cầu.
Để tìm động lực thì đầu tiên phải tự hỏi mình muốn học X (e.g. X = learning English) để làm gì? Vì X là cool? Vì mọi người đều giỏi X? Vì muốn cua gái mà con gái thì cần bạn trai có X? (Hoàn toàn nghiêm túc đấy nhé. Chẳng có gì là xấu trong động lực tìm bạn gái cả.)
Sau khi xác định được động lực của mình, hãy brainstorm từng bước thực hiện. Không cần hoành tráng như kiểu dùng mind-mapping đâu, chỉ cần ngồi xuống bình tĩnh suy nghĩ 1 chút là được. Vì đôi lúc, khi bình tĩnh suy nghĩ, mình lại tìm được cái Y mà: nó vừa dễ hơn X, lại vẫn dùng để đạt được mục đích cuối cùng. Và quan trọng hơn: khi mình brainstorm mình sẽ luôn visualize mục đích trong đầu, và kết quả là mình càng khao khát đạt được mục đích đó. And that's a good thing. :-)
Trừu tượng quá phải không? Ok, ví dụ cụ thể nhé.
Let's say I want to learn Russian because I heard Russian chics are hot, and I really want to get a Russian girlfriend. So I hang a big poster of Anna Kournikova in my study to remind me of the reason why I want to learn Russian. Everyday, when I see Anna's luscious body, I'm motivated to work harder and keep my focus. Now, learning Russian is no longer an abstract, remote concept; it's a vivid vision of what learning Russian means to me.
Tất nhiên, Trí có thể thay thế poster của Anna Kournikova bằng bất kỳ một vision nào. Nó có thể vô hình đối với tất cả mọi người, nhưng nó phải rất rõ ràng với em.
Ngoài ra, còn 1 số trường hợp, khi bản thân việc học là niềm vui đối với người học. Nhưng anh nghĩ đây chỉ là thiểu số. Các trường hợp còn lại thì phải dùng "phương pháp poster" thôi. :D
Good luck, Tri. And remember: No poster, no motivation. ;-)
—DNT