What the story is all about? It's about the people.
Tất cả những nỗ lực về slogan-writing, visual design, information design, interaction design, copy-writing, PR của một tổ chức đều phải nằm trong một chiến lược branding thống nhất; và chiến lược này phải đi theo mô hình hoạt động và phát triển của tổ chức đó.
Hiện tại, một nỗ lực trọng tâm trong việc phát triển của HYEC là đa dạng hóa. Đa dạng hóa cả về loại hình hoạt động và cả về thành viên. Theo đánh giá của anh tại thời điểm này, sự đa dạng hóa về thành viên là mấu chốt cho sự phát triển bền vững của CLB. Và "một CLB Tiếng Anh cho tất cả mọi người" chính là thông điệp mà anh muốn HYEC phải toát lên trong mọi cử chỉ, mọi tương tác với các thành viên (on- or off-line).
Nếu Thắng để ý thì sẽ thấy nội dung thông tin cũng như văn phong trong tất cả các giới thiệu về HYEC trên website, cũng như cách trả lời thành viên của anh, Hòa, Diệp, Thương, Uyên đều muốn gửi đến một thông điệp thống nhất: Dù trình độ của bạn như thế nào, thuộc lĩnh vực ngành nghề gì, tuổi tác ra sao, bạn sẽ luôn tìm được những người bạn đồng hành tại HYEC. Thắng xem lại phần giới thiệu ngay tại Trang Chủ của website này nhé (1 trong 4 "điểm định vị" chính của HYEC: You'll never be alone.)
Slogan cũ "Take English Easy" cũng khá hay, nhưng theo anh nó không đủ mạnh và không đủ trực tiếp. "Câu truyện HYEC" không chỉ là một câu truyện về tiếng Anh. Nó là một câu truyện về những con người. Về TÔI, về BẠN, về CHÚNG TA: HYEC là một CLB cho tất cả mọi người.
It's like a painting.
Anh không có ý định truyền đạt hết những kiến thức cơ bản về branding trong một bài post ngắn này. Nếu ai đó thích thú về lĩnh vực này, anh có thể chia sẻ những tài liệu để tự đọc. Sau khi đọc rồi thì có thể sẽ có những khám phá thích thú chăng? Sẽ có thể có những phút: "Oh… that's why he did that." chăng?
Cũng có thể sẽ không có những phút đó, vì những lĩnh vực về xã hội và nhân văn có thể có nhiều thế giới quan khác nhau. Chính vì thế mà anh muốn nói điểm sau:
Có những lĩnh vực phụ thuộc lớn vào cảm nhận cá nhân. Trong những lĩnh vực đó, chỉ nên có một "họa sĩ" và nhiều "nhà phê bình nghệ thuật". Những "nhà phê bình nghệ thuật" này là rất cần thiết, nhưng họ không thể cầm bút cùng vẽ với họa sĩ được. Vì nếu nhiều người cùng vẽ 1 bức tranh, sẽ không thể có một thông điệp thống nhất.
Tuy nhiên, các nhà phê bình nghệ thuật không phải là những người chỉ bỏ lửng 1 câu: "Tôi thấy bức tranh này có vẻ đẹp hơn bức tranh kia." Họ là những người đưa ra phân tích của mình một cách có trách nhiệm: "Tôi thấy bức tranh này đẹp hơn vì A…, vì B…, vì C…" Khi đó, ta mới có thể có một trao đổi có văn hóa được. :-)
—DNT